Thứ Năm, ngày 30 tháng 12 năm 2010

__Bài hát xưa.

Một chiều không Facebook,
không check Outlook
Tôi chợt nhớ mấy bài này.

"Silly Ho"

Whoot Whoot Whoot Whoooo
Whoot Whoot Whoot Whoooo
Whoot Whoot Whoot Whoooo
Whoot Whoot Whoot Whoooo

I ain't never been no Silly Ho
Waiting for your call
Like the other girls want you
I ain't never been no one to mess
With someone else's mess
That's not a thing for me to do
I ain't never been that chickenhead
To wake up in your bed
After every club or two
Wanna be the one in that mini skirt
Always wanna flirt
With every player on the team

[Chorus:]
If you really wanna find
Someone to get some behind
I ain't the one for you
If you really wanna know
Boy you need a silly ho
To do whatever you wanna do
If you really wanna find
Someone to get some behind
I ain't the one for you
If you really wanna know
Boy you need a silly ho
To do whatever you wanna do
Oooh oooh

I ain't never been no silly bitch
Waiting to get rich
From a nigga's bank account
I have always had my own things
Bought my own rings
Not goin' let you catch me out
You should take a lesson from me

I ain't the one to be
Depending on someone else
I can run a scam before he can
Better than a man
I always keep my game on dis

[Chorus]

You know you can't get with this
One night you just
Go and must find a ho
To give it up
Why you even try your luck
Stuck on silly shit
Boy you know you need to quit
Ain't the one for all this
You missed out

I'm I'm I'm out
I'm out I'm out I'm out out out
I'm I'm I'm out out
I'm I'm out
I'm out out out

[Chorus]

Oh oh oh oh
Oh oh oh oh
Oh oh oh oh
Oh oh oh oh yeah

Whoot Whoot Whoot Whoooo
Whoot Whoot Whoot Whoooo
Whoot Whoot Whoot Whoooo
Whoot Whoot Whoot Whoooo

Whoot Whoot Whoot Whoooo
Whoot Whoot Whoot Whoooo
Whoot Whoot Whoot Whoooo
Whoot Whoot Whoot Whoooo

---
TCL còn có bài hit khác
no scrubs nhưng tôi thích những "thứ" như Silly ho hơn.

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 12 năm 2010

... Spirited Away – Linh hồn đánh mất, part II


    12h trưa, Hayao Miyazaki cho mọi người nghỉ ăn trưa, ông ở lại xưởng phim cùng với hoạ sĩ trưởng nhóm nhắm sushi mang đi từ nhà hồi sáng cùng với rượu Sake, có một hốc tủ trong xưởng mà chỉ có 2 người cùng với tay chủ nhiệm phim biết có rượu ở đó. Bỏ vào miệng một miếng cá, nhấp một ngụm rượu, Miyazaki nói:
- Sao mấy cái nền mày vẽ tươi thế.
- Em muốn không khí nó tươi một tí, theo anh u ám thấy mẹ. Mà em cũng cho nước trong hơn đấy, xanh hơn nữa. Trông ngon mắt lắm.
- Ờ, tao thấy cũng được, nhưng bọn Mẽo không thích thế đâu, mà tao cũng đếch cần Mẽo, tao chỉ cần Oscar của nó thôi, doanh số ở Nhật đủ tiền cho tao làm vài cái mơ mộng nữa.
- Anh nghĩ sao về thằng quái “Vô diện” ?
- Tao chưa biết, tao chỉ biết nó đại diện cho sức mạnh của lòng tham, của sự xấu xa và uế tạp. Cái có thể trà đạp tất cả mọi thứ. Cái có trong mỗi con người chúng ta.
- Anh định thể hiện nó thế nào.
- Tao chưa biết
- …

Hoạ sĩ chính, nhả một ngụm khói, trầm ngâm.
- Hết màu rồi đại ca, dùng màu China cho rẻ nhá.
- Mày tâm thần rồi, màu Tàu đục lại cặn, đi bút chậm, bọn diễn hoạ nó lại chửi cho, cứ xài hàng Mỹ và Châu âu cho tao. Thiếu tiền, bảo chủ nhiệm tạm ứng. Chỉ dùng mực Tàu của bọn ba bớp ấy thôi. .. à… đúng rồi, mày vẽ cho tao một cái thực quản di động, đeo mặt nạ như kinh kịch của bọn Tàu ấy, cho nó lúc ẩn lúc hiện …
- Rồi, bọn ngốn tài nguyên, bọn không cái gì không ăn, bọn không biết bẩn là gì, bóng ma vĩnh cửu của thế giới, hà hà, Tung của, hay hay mà em dùng tí vi tính cho nó máu nhé.
- Ờ, cho cái transparent vào. Dùng cho tất cả bọn ma luôn.
- Một con ma thực quản, lúc ẩn lúc hiện, từ quá khứ và bất tử, có sức mạnh kinh hồn. Và một tâm hồn đen tối, một sức tiêu hoá vô tận.
Mắt mở to, hướng về bàn phân cảnh, Miyazaki hào hứng tiếp.
- Mày cho Mihiro cứu rỗi nó luôn, chỉ có sự trong sáng và nhân hậu mới cứu được thế giới này. Mihiro sẽ dẫn nó đến bản thể thứ hai của nước mụ phù thuỷ, chị em sinh đôi của mụ. Cùng hình dáng nhưng là bản thể tốt đẹp của chúng ta từng là trong quá khứ, nơi lưu giữ truyền thống và những gì tốt đẹp nhất. Là nước Nhật một thời yêu dấu. Để bà ta gửi đống hình cắt giấy đó tấn công ha ku. Mỏng manh nhưng đoàn kết kiên cường. Nghệ thuật cắt giất Nhật bản. Để nó đánh bị thương Haku đang bị ô nhiễm, chỉ bằng một con chim giấy nhỏ, màu trắng …, biến con lợn con của mụ phù thuỷ thành chuột, thân hình to xác nhưng đầu óc không bằng con chuột. Cho tất cả lên chuyến tàu đó.
- Này, hoạ sĩ trưởng nhóm đập vào tay Miyazaki, tàu nào, giấy nào… ông anh hút cỏ à… ,
Miyazaki không trả lời, bật đến bàn dựng cảnh, vơ vội lấy bút chì và phác thảo liên tục trên chiếc bàn giấy đó. Miệng không ngừng lẩm bẩm,… dấu ấn cao quý cổ xưa không thể đóng lên đống hàng nhái được, nó phải được trả lại .. trở lại… “Vô diện” ở lại cùng quá khứ, nó cần được giữ ở đó để cái trong sáng và nhân hậu bay lên… rồi, Hichiro và kohanku bay lên, Mihiro nhận ra haku chính là thần sông vì cô bé đã từng thanh tẩy một dòng sông,… lại nhớ ra chàng chính là dòng sông thơ ấu … ha… ha…, bay mà như bơi, bơi trong ký ức tươi mát về dòng sông đã bị lãng quên, … ký ức ùa về, cô bé trở lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cô đã nhận ra tất cả … tất cả sắp được giải cứu, ôi những con lợn ngu ngốc, cho chúng bay một cơ hội, cho cái nước Nhật, cái thế giới tội lỗi này một cơ hội, cho những dòng sông một cơ hội … cho ta một cơ hội. Cho các em nhỏ một happy and…,
“Ê, đứa nào gọi cho tao chủ nhiệm phim”, Miyazaki bất ngờ quay lại và hét toáng lên. Mọi người đi ăn trưa đã về từ bao giờ và đang làm việc hăng say. Ngay sau lưng ông là hoạ sĩ chính và tay chủ nhiệm.
- Mày gọi thằng Hoàn Rock, bảo nó viết nhạc cho phim.
- Dạ,…. Nó bận tham gia hội HD rồi, không có thời gian, nó giới thiệu thằng đệ tên KITARO .
- Mấy tuổi rồi mà còn hấp diêm mới hd, gọi cu Ki ta ro.
Tút… tút tiếng chuông di động đổ dài, - anh ơi, không gọi được thằng ngợm này đâu, bây giờ nó là sao rồi, "chảnh" lắm.
- Gọi lại thằng Rock, bảo nó cho thằng khác đến, nhanh lên, bảo nó đến ngay đây.
- Dạ … dạ …
Không để ý đến tay chủ nhiệm và cái điện thoại ngớ ngẩn, Miyazaki kéo trưởng nhóm lại gần chỉ chỏ trên các khung hình vừa phác hoạ xong.
- Đây là thử thách cuối cùng, cô đối mặt với kẻ thù nguy hiểm nhất mụ phù thuỷ chủ nhân của vùng đất ma ám, hình ảnh của nước nhật quá khứ và hiện tại, thực dụng và ác độc , kẻ cai quản các thể sống đã lãng quên chính mình nhằm mưu lợi cá nhân và bản thể quá khứ tốt đẹp của mụ, một truyền thống ấm áp nhưng đã lạc hậu.Một thử thách tuy nhỏ nhưng rất quan trọng, nhưng với người xem, họ đã tìm được sức mạnh của chính mình qua những điều mà Mihiro đã trải qua trước đó, Mihira đã mạnh mẽ hơn, tự tin hơn, và người xem... có lẽ cũng thấy mình cần như vậy hoặc chí ít họ cũng thấy ngài ngại trước các thói hư tật xấu. Mihiro đã vượt lên chính mình và tiếp tục đi về phía trước bằng sức mạnh của nội tâm tươi sáng, cô vượt qua thử thách một cách dễ dàng và dẫn lối cho các linh hồn lạc lối trở về. Không quay đầu lại. Không có gì có thể cản bước tiến của em trở về với thực tại về với tương lai. Và rồi những gì đã trải qua không phải là giấc mơ nó có thật như chính những lá rễ cây bám đầy trên chiếc ô tô của gia đình Mi-hi-rô vậy.
-----
P/S:
- Thông tin thêm về bộ phim các nhân vật, lược trích cốt chuyện
- Bối cảnh nhà tắm, khu phố các linh hồn được lấy ý tưởng từ đây các công trình kiến trúc :) - Hayao Miyazaki trả lời phỏng vấn ...Họ thiếu trải nghiệm sống thực sự và mất khả năng tưởng tượng...
một số thông tin khác về Miyzali

Thứ Tư, ngày 22 tháng 12 năm 2010

Spirited Away - Linh hồn đánh mất


    Nhân chú Giàng A sáng được tại ngoại, HD thanh niên- cà phê bia hội gọi điện hỏi thăm và nhân tiện xin chú tí thông tin mật để về làm cái Vinileaks chơi. A sáng tốt bụng tâm sự. “Tao cũng chả tiếc gì chúng mày, nhưng nói thật chúng mày chưa đủ tuổi làm mấy cái chuyện đó”
- Anh cứ đùa.
- Mày có thấy tao đang bị truy tố không? mất 300.000 $ mới được nói chuyện với tui bay, bây giờ mày mà công bố những gì tao cho, may thì người ta tưởng mày điên, không thì chính quyền CS nó cũng bỏ tù chúng mày mọt gông, tội gì biết không?... “hấp diêm” người từ 7 đến 77 tuổi.
- Uh, uh.
- Thôi để tao cho cái này, nó vừa lành mà lại hợp với cái hát dê hát diếc, nhưng tao chỉ có bản tiếng Nhật, nhờ Gu gờ nó dịch cho.
- Ừ, thôi thì, thank bác. Chúc bác bình an.
Và sau đây là băng thu âm một buổi làm việc của đoàn làm phim “Spirited Away – Linh hồn lưu ạc (linh hồn đánh mất) ” với Hayao Miyazaki (HM) đạo diễn kiêm biên kịch, đã được chúng tôi biên tập lại.
... HM: thì cốt chuyện sẽ có hậu, đại loại sẽ có một cô bé trong sáng, vượt qua mọi thử thách để cứu cha mẹ mình.
Trưởng nhóm Hoạ sĩ (TH): ừ, thế tại sao bố mẹ nó lại biến thành lợn.
- Tham ăn, ăn thức ăn của thần linh
- Tại sao lại ăn phải thứ ấy.
- Chúng đói và cậy có tiền có thẻ tín dụng. Bây giờ hai thứ đó là đũa phép, hô biến cái gì cũng có.
- Tại sao lại biến thành lợn.
- Bị phù phép bởi mụ phù thuỷ độc ác, và lợn thì đặc trưng cho tham lam ngu dốt ... mà tao mỏi mồm rồi nha, hỏi *éo gì lắm, làm đến đâu hay đến đấy, tao cũng *éo biết cụ thể thế nào đâu? Nội dung chính tao nói với chúng mày hôm qua rồi còn gì.
- Cứ làm như ông là Vương Gia Vệ ấy – gã hoạ sĩ lẩm bẩm.
- Tao nghe thấy rồi nhá, tao còn giỏi gấp mấy lần thằng Gay đấy nhá, mà mày có làm nhanh nhanh mấy cái background “thị trấn ma” không thì bảo. Hayao bực tức ném mạnh cục tẩy vào thằng trưởng nhóm đang làu bàu tô vẽ, mặt mũi lem luốc những xanh đỏ tím vàng, đầu tóc rối bù, một bút lông vẫn còn dính màu hồng giắt ở mang tai.
Đến lượt mình trưởng nhóm hoạ sĩ quay ra quát mấy chú diễn hoạ, “vẽ mấy cái nhà trông nó cổ cổ vào, nhưng bên trong thì hiện đại, để minh hoạ ý tưởng nhớn của đại thiên tài, nước Nhật chỉ còn cái xác cổ, bên trong thì ruỗng cả, hiện đại tất nhưng vô hồn, lạnh lẽo vô cảm ”. Hayao, vờ như không thấy, cười thầm, thằng này cũng kute đây.
- Đúng rồi, mấy con lợn đó, béo vào, ngu ngốc vào, một đàn lợn, chỉ biết ăn và ngủ, những con người mê muội ngu si không khác gì lợn, những kẻ sẵn sàng vứt bỏ linh hồn- tiếng trưởng nhóm sang sảng. “biết rồi, khổ lắm nói mãi” đây đó tiếng mấy hoạ sĩ trẻ cằn nhằn.
- Này, ông tướng, trưởng nhóm hướng về phía Miyazaki, tại sao lại nhà tắm, tắm gì mà lắm thế, phức tạp thế.
- Nó là nơi tẩy uế, nơi gột rửa tâm hồn của tất cả chúng ta, tao mơ có một nơi như thế ở thế giới này, của bất cứ thứ gì bị vấy bẩn bởi thế giới hiện đại, bởi dục vọng, bởi ham muốn vật chất, các vị thần, truyền thống, ký ức, các dòng sông ...
- Lại hâm rồi – trưởng nhóm nói thật nhỏ - ai làm chủ cái nhà tắm đó.
- Mụ phù thuỷ quyền phép, diêm dúa, độc ác, tham lam và lố bịch. Mụ ta làm tất cả chỉ vì tiền, vàng, lên mụ ta chấp nhận cô bé vào làm việc ...
- Rồi một cô bé trong trắng, dễ thương nhưng đầy nghị lực ...
- Đại diện cho những gì tốt đẹp nhất của nước Nhật ...
- Ừ, không nói em cũng biết. Mà tại sao lại để cho một con quái vật đun nước và pha chế thảo dược, lại còn đeo kính đen mo đéc nữa chứ.
- Mụ phù thuỷ rất thực dụng lên chỉ cần người làm, không quan tâm hình dáng, mà hình dáng con người ta cũng thay đổi nếu hoàn cảnh thay đổi, tuy nhiên quái vật này vẫn giữ được một linh hồn tốt. Mấy con bồ hóng bê than cũng vậyh, ngày nay cái tốt lại tồn tại ở tầng đáy của Xã hội, những thân phận nhỏ nhoi tầm thường. Một sự mâu thuẫn giữa nội dung và hình thức.
- Lại triết rồi , rõ hâm.
- Tao lại nghe thấy rồi đấy, nói xấu tao thì cũng nói bé thôi chứ. Miyazaki gằm ghè. Động não tí đi.
Trưởng nhóm lại quay ra chỉ chỏ một góc khác.
- Mấy thằng kia, vẽ thần Sông gớm ghiếc vào, hôi thối vào, ô nhiễm vào, đúng rồi, chảy ra như bùn đấy, đúng rồi, không phải cán dao, đó là tay nắm cái xe đạp, rác rưởi, rất nhiều rác rưởi, làm sạch một dòng sông bao giờ cũng mất công gấp nhiều lần làm bẩn nó. Một con rồng trắng tinh khiết vút ra, hay, mày sáng dạ đấy. Rồng – mây- nước, một quan hệ cổ xưa. Con rồng bay lượn như một dòng sông chảy, nó làm mưa xuống những dòng sông của nó. Rồng là thần sông, nước, nguồn gốc của sự sống. Sự huỷ hoại những nguồn sống. Bằng nghị lực phi thường, Mihiro đã gột rửa, đã cứu sống được thần sông. Đem lại nhiều vàng cho mụ phù thuỷ. Mà con mụ này làm hư thằng con mụ quá thể, một con lợn khác đang trưởng thành. Mihiro đã lạc vào vào linh hồn tội lỗi của nước nhật hiện đại và ô nhiễm. Một cơn gió, một sự tò mò, một sự hấp dẫn không cưỡng lại được từ phía một nơi tưởng như đẹp đẽ. Chính xác bố mẹ cô đã bị cuốn vào, và do sợ hãi trước việc đứng một mình, cô bị cuốn theo. Khi không có được sự vững vàng trong tinh thần, người ta dễ bị cuốn vào những điều mới lạ, bị bản năng dẫn lối. Nếu cả một dân tộc không tự chủ được thì sao nhỉ?
- Này, Miyazaki, sao mà lắm nước thế, khắp nơi toàn nước, anh nhiễm Nguyễn Võ Nghiêm Minh à?
- Thằng khùng kia, mày không thấy cái nước Nhật chết tiệt này toàn đảo và đảo à, mày không thấy các đại dương bao quanh các lục địa à, mày không thấy màu xanh đẹp à. Mà đừng có ví tao với mấy thằng Việt Nam mít, tao nhắc lại lần 2 đấy ...
... to be continue

Thứ Hai, ngày 20 tháng 12 năm 2010

HD thanh niên - Cà phê - bia hội


    Vào những ngày toàn thế giới lâm vào khủng hoảng, Việt Nam cũng không ngoại lệ, lạm phát “kinh lắm”. Trong những ngày “khó khăn” đó, HD thanh niên - Cà phê - bia hội ra đời. Xuất phát từ một “ma nhân” trên internet, nickname: Quentin Tarantino, một thần tượng không nói ra của hắn, từ một nguồn tin nào đó đã phát hiện ra Hdcaphe, một quán cà phê có chiếu phim HD trên máy chiếu. 2 tập Kill bill (1) vol1&vol2 được chọn chiếu đầu tiên, tôi không được tham dự sự kiện quan trọng này. Chỉ có hắn và 2 “mặc khách” khác. More than sin, tên này luôn ấp ủ gây được một “tội ác” kinh khủng cỡ tam, tứ kiếm hợp bích nhưng hắn chỉ mới làm được song kiếm hợp bích, tuy vậy đó cũng là thành tích thượng thừa. Đinh Xuân Hoàn, duy nhất gã này dùng tên thật, có lẽ hắn tự hào mình là dòng dõi của tinh tú lão quái, Đinh Xuân Thu, hắn giỏi lắm, ngày xưa là ác tặc cao thủ trên võ lâm truyền kỳ, một thời khác chuyên đi trấn lột quần lót hồng trên gun bâu và găn ni…, tuy nhiên trong người hắn có một dòng chảy “ngầm” khác sâu hơn và mạnh hơn. Rock stream. Nghe nhiều tất thích xem, Rock show được trộn vào nhiều tác phẩm điện ảnh, có lẽ vì vậy hắn tham gia hội. Đến bộ phim thứ 3 “Ran” (2) tôi mới được nhập hội này sau mấy phen lỡ hẹn. Thực sự ngây ngất trước vẻ đẹp của bộ phim, trong không gian HD đầy khói thuốc đó, tôi trở lên thân thuộc với nhóm.

    Thấm thoát thoi đưa thời gian đi, chớp mắt cái đã cuối năm, 2010, ngoảnh đi ngoảnh lại không khéo 2012 đến lúc nào chả biết. Ý, không, ý tôi không phải vậy, mà là thấm thoát cái, hơn 20 phim đã được trình chiếu. Để được 20 phim đó, một cuộc họp ở quán bia cỏ đã phải trải qua những giây phút rất căng thẳng, các vấn đề về tổ chức được đem ra mổ xẻ chi tiết, và một nguyên tắc lựa chọn phim đầy tranh cãi được nhất trí. Nguyên tắc luân phiên lựa chọn phim giữa các thành viên. Sơ qua về hơn 20 bộ phim đã chiếu thật không dễ dàng, nhưng có vài sự kiện đáng nhớ với tất cả các thành viên và khách mời. “Memento”(3) một tác phẩm rất độc đáo, có lẽ phải xem nhiều lần mới thấy thích thú, cú sock này làm nhức đầu đa số thành viên và khách mời hôm đó. Một phần có lẽ vì trước đó mọi người vừa đi ăn cưới ở Tiên lãng, rồi lại phải chờ đợi gần 2 tiếng để được xem phim. Bữa bia sau đó đã thúc đẩy QT dựng lại bộ phim theo một trình tự khác, hy vọng có ngày nó được giới thiệu với “chúng sinh”. Rồi đến bộ ba “The lord of the rings” (4,5,6) , bộ này kéo dài mất 3 tuần, do thành viên chủ chốt QT mải mê liên hoan phim quốc tế trên thủ đô. Cảm giác màn ảnh rộng của bộ ba này thật phấn khích, đẹp đẽ, hoành tráng và thán phục. Từ bộ 3 này, tôi cũng phát hiện ra Hoàn Rock có khả năng bắt (capture) được bất cứ cái gì liên quan đến Rock và âm nhạc, từ giai điệu bài hát, một clip, các địa danh … Rồi sự thất vọng cũng tới cùng với “The Crow” “Exocist”, “The Fall”, và “TombStone” (7,8,9,10) . Những phút lẻ loi với các phim tâm lý nhẹ nhàng và tươi mát “Phi thành vật nhiễu”(11) , buồn trầm lắng của “Những cây cầu quận madison” (12) một phim độc mà trong đó Clint Eastwood còn trẻ và Meryl Streep thì nude dưới ánh trăng. Rồi những phút sảng khoái xen kẽ những tâm trạng mâu thuẫn khó viết ra với “Exiled” (13) ,một tác phẩm nor xuất sắc của điện ảnh Hồng Kông và gần đây là “Lock, Stock and Smoking Barel” (14) . Sợ làm thất thu phòng vé, “Thiến nữ u hồn” (15) được gọi tới cầu cứu, quả không hổ danh, chuỗi giai điệu mượt mà của Kanto pop không làm ai phải thất vọng, quán lại bán được nhiều nước ngọt sinh tố và cà phê. Một tác phẩm bán được nhiều cà phê khác tới từ Thuỵ Điển, bom tạ “The girl with dragon tattoo”(16) , truyện phim gây một cảm giác buồn nôn về những kẻ bệnh hoạn và lạm dụng trẻ em. Truyền nhân của tinh tú lão quái mang đến một nước nhật cổ xưa mà hiện đại qua hình ảnh một kiếm sĩ mù “Zaitochi” (17) và thiên sử thi của miền đại mạc hoang dã “Mongol: The Rise of Genghis Khan”(18) . Kinh sợ với đa số (trừ gã Thêm tội ác) là “Audition”(19) , một đại diện của dòng kinh dị Nhật Bản, trước đó gã này cũng “đày đoạ” khán giả một bữa nhậu máu me với “Planet Terror” (20) của tay đạo diễn đầu óc có vấn đề, Robert Rodriguez, bạn của một tay cũng có vấn đề về đầu óc khác, Quentin Tarantino. Buổi chiếu phim đó hội có thêm thành viên mới là cặp đôi Blue Infinity và Lam Khiết.
Tiếp theo đó là một “sự kiện”, gọi là sự kiện cho oai, một phim hoạt hình châu âu trong vắt được trình chiếu “Secret of Kells”(21) , để đánh dấu sự kiện này, một cuộc họp nữa được tổ chức khẩn cấp ở quán bia, trong lúc đàm đạo (chém bia, chém gió), xanh và lam hiện nguyên hình là môn đệ của phim ảnh. Sau “hội nghị” đó lịch chiếu phim dần ổn định vào các tối thứ tư và chủ nhật hàng tuần. Công lớn của tiến bộ này thuộc về Quentin, người đã rất nhiệt tình đặt chỗ và làm quen với các nhân viên của quán, đặc biệt là các tiếp viên nữ xinh xắn. Râu và tóc của anh trở thành những vật làm tin có giá hơn bất cứ giấy bạc nào.
    Thật sự, tôi không biết bao giờ hội sẽ tan rã, hy vọng sẽ đạt con số 500 phim, còn hiện tại, sự phấn khích của chúng tôi với các bản HD vẫn chưa có dấu hiệu ngưng nghỉ ... tèn ten ... tèn tén ten ... tèn ten ...
    P/S: (1,2..): Các phim được đã được chiếu ở HD ca phe, số trên không thể hiện thứ tự phim được chiếu. Poster phim được cập nhật ở trang Hải phòng xi nê trên Facebook. Một phim rất hay không được nhắc đến là Blade Runner, đã có bài viết riêng về phim này .

Thứ Tư, ngày 15 tháng 12 năm 2010

Fred Vargas ở Việt Nam

    Trong một ngày ngập đầu stress, đầu óc bí bách, chả làm ra hồn cái việc gì. Phải refresh lại CPU, một cuốn trinh thám hay có lẽ là điều cần thiết, tranh thủ lượn vào hiệu sách, tôi tập trung vào quầy ngoại văn. Giữa các đầu sách điều tra, trinh thám cũ mới, lọt vào mắt tôi là cái bìa chỉ có hai màu vàng đen buồn bã, "Bí ẩn nĩa ba răng" cái bìa đơn giản đó đã hấp dẫn tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên. Gần 700 trang sách được giải quyết trọn vẹn chỉ trong một ngày rưỡi, vào những lúc rảnh rỗi. Tôi đã đọc rất cẩn thận, nhiều chỗ còn đọc lại, để hiểu và để hay. Nhịp điệu hành động của câu chuyện chậm rãi, nhiều suy tưởng và phân tích nội tâm nhân vật, được lồng ghép xen kẽ với những tình tiết, chi tiết suy luận bất ngờ thú vị dưới một giọng văn rất đậm đà. Đã lâu tôi không gặp một ngòi bút giàu biểu cảm như vậy. Buổi trưa, khi trang cuối cùng kết thúc, tôi lại lùng sục mấy hiệu sách lớn để tìm những quyển còn lại của Fred Vargas đã in ở Việt Nam, chỉ vỏn vẹn tìm thấy hai người anh em của nĩa ba răng "Trong những cánh rừng vĩnh cửu " và "Ma sói". Xắp xếp theo trình tự thời gian của không gian trong truyện thì vụ án trong Ma sói xảy ra trước Nĩa Ba Răng và cánh rừng vĩnh cửu xảy ra sau cuối.












    "Trong những cánh rừng vĩnh cửu", cái tên rất đẹp vẻ mĩ miều của nó hợp với một bản tình ca hay tên của một tiểu thuyết lãng mạn hơn, và để tránh hiểu lầm, người làm sách đã chua một dòng Tiểu thuyết trinh thám nho nhỏ bên dưới tên truyện mà tôi tin rằng, dòng chữ xa lạ đó nằm ngoài ý muốn của hoạ sĩ vẽ bìa. Trái ngược với cái tên thơ mộng đó, cốt truyện lại đầy rẫy những chuyện kinh dị, những vụ đào trộm mộ bẩn thỉu, những vụ hạ sát thú rừng, vật nuôi bệnh hoạn. Một nỗi kinh hoàng và sợ hãi được reo rắc trong từng trang của truyện. Kết thúc của nó cũng thật bất ngờ, và truyện cũng có được một cái kết hay hơn cả so với 2 tập kia. Đặc biệt, truyện trinh thám mà lại có một thám tử nói chuyện bằng thơ, những vần thơ không kém phần tinh tế. Thật hài hước nhưng cũng như môn võ Vĩnh Xuân Quyền, đầy uy lực nhưng lại rất uyển chuyển và duyên dáng, thì những câu văn của Fred Vargas cũng vậy, rất hấp dẫn, kỳ quặc và lôi cuốn đầy nữ tính.
    "Ma Sói" mỏng hơn hai tập kia, gần 400 trang giấy. Tập này có phần dẫn truyện rất dài và lề mề, phải rất kiên nhẫn tôi mới không bỏ qua nó. Tất nhiên nó là tiền đề và kết nối với phần sau, nhưng theo chủ quan của tôi thì nó không cần thiết phải rườm rà như vậy. Phần đó chỉ mang lại cho tôi sự hiểu biết vẻ đẹp con người của Camile Forester, người tình sâu thẳm của cảnh sát trưởng AdamBerg, cô đẹp từ nội tâm cho đến vẻ bề ngoài, một làn gió mát, một trái táo chín tới quyến rũ. Phần sau truyện, cảnh sát trưởng mới nhập cuộc, và từ đây nhịp điệu trinh thám thân quen mới trở lại. Thông minh, nhạy cảm, nhân hậu và cảm tính là những nét đặc biệt của cảnh sát trưởng được nữ nhà văn tiết lộ một cách "rất thiên vị", theo cách trìu mến nhất. Kết thúc của truyện cũng là một sự sắp đặt rất bất ngờ, sự tài tình của Vargas lại càng được người đọc thán phục thêm một lần nữa.
P/s
Cả ba tập truyện đều có chất lượng dịch thuật rất khá, tôi đã tìm những quyển khác, đã được dịch, của tác giả mà không thấy (Dưới những ngọn gió biển). Theo trang Wiki về Vargas, thì seri về cảnh sát trưởng Adamberg có đến 7-8 cuốn, và có phần đã được dựng thành phim, qua ảnh thì diễn viên chính không được đẹp cho lắm. Nhưng với văn phong đẹp như vậy thì phim khó lòng mà lột tả hết được câu chuyện. Đặc biệt là những trang viết đầy tranh đấu trong nội tâm của nhân vật chính, phong thái và thế giới quan nghệ sĩ của Camile.

Chủ Nhật, ngày 12 tháng 12 năm 2010

__Hải Phòng có cái cầu quay.

    Hải Phòng quê tôi có cái cầu cũ gần 200 tuổi bắc qua sông Tam Bạc,CẦU QUAY. Nó có tên như vậy bởi lẽ người Pháp khi làm cầu này đã thiết kế một trục quay giữa sông, để khi nước lên, hoặc một số giờ nhất định trong ngày, nhịp cầu giữa sẽ quay ngang 90 độ trên trục này, tạo một lạch thông thoáng cho tàu thuyền lớn qua lại. Kiểu cầu này không xa lạ gì trên thế giới, như ở Luân Đôn, Pari hay Maxcva, có cầu nhấc lên cả nhịp giữa hoặc tách làm 2 phần cùng kéo lên, cùng với mục đích thông thuỷ như trên. Khi tôi còn bé, tính quay của cầu đã thành hoài niệm chỉ còn cái tên gợi nhớ, cầu dừng quay năm nào tôi chả biết, hình như sau kháng chiến chống Pháp là ngừng quay. Có lẽ nó là cây cầu độc đáo nhất ở Việt Nam từ cổ chỉ kim với tính năng này.

    Bẵng đi một thời gian, cầu lại được nhắc đến, ngày 13/12/2010 cầu đã trở lại hoạt động bình thường (Tàu hoả đi được chứ vẫn không quay), là do mấy hôm trước một tàu thuỷ đã đâm vào cầu , làm cong vênh dầm chính, gãy và hư hại một số thanh giằng gió khác. Thương cây cầu già nua trăm tuổi, nếu nó còn quay được thì đâu bị nạn này. Cầu được xây dựng trong thời ĐẠI CÔNG NGHIỆP ở châu âu, toàn bằng khung thép, cùng kiểu với các cầu như Lạc Long, Tràng Tiền....., tuy già nua vậy nhưng nó cũng đã gồng gánh không biết bao lượt người trong từng ấy năm, chứng kiến thăng trầm của thời gian, chứng kiến sự xụp đổ, xuống cấp của nhiều cầu mới khác trong thành phố, cầu Rào biểu tượng của thời mở cửa, đang chập tối xụp đánh rầm xuống sông Lạch Tray, may không người nào chết. Cầu Niệm suýt xập, sau được chuyên gia nước ngoài sửa giúp, nay giống như tay gãy được nẹp. Cầu Lạc Long thì được phá đi xây lại hoàn toàn. Cầu Thượng Lý cao vút như cổng trời, đi xe đạp qua chỉ có nước giắt bộ. Nhưng được cái đổ dốc thì sướng như phi ... xe máy. Xuôi về thành phố, lại qua cầu Lạc Long với các đường cong duyên dáng, nằm khiêm nhường bên toà nhà Băng bằng đá xanh, phía trước là một vườn hoa nhỏ. Những ngày mưa phùn, cả khu đó chìm trong màn mưa mỏng, một màu xám nhạt buồn bã, một cái lạnh của thời tem phiếu không thể nào lãng quên được.

    Mấy năm gần đây, đất nước rùng mình đổi mới, "Công nghiệp hoá, Hiện đại hoá" khẩu hiệu treo khắp nơi, báo đài phát ra rả, rồi còn cả vận động sáng tác văn học này nọ.Thành phố phát triển rầm rộ, nhà máy thép điện mọc khắp nơi. Thầm mong một ngày nào đó lại thấy cầu quay trở lại, sống lại khoẻ khoắn hơn, vì bây giờ Hải Phòng đã là thành phố loại 1, trực thuộc Trung ương, chả lẽ thiếu điện chạy cầu. Một hình ảnh đẹp, hiện đại, cầu xưa quay bằng tay, bằng sức người, nay Cách mạng về, giải phóng tay chân bằng dòng điện để phục vụ nhân sinh, phục hồi vốn cổ, có hình ảnh nào đẹp hơn thế cho một cây cầu, một dấu xưa của một thời mà Hải Phòng là trung tâm của vùng đồng bằng bắc bộ. Viễn cảnh đẹp giản dị chỉ có vậy mà xa vời, không biết bao giờ thành hiện thực, còn hiện tại, cầu là một trong hai cổng chính vào "Phiên chợ Tử Thần" chết chóc, nơi ngày ngày con nghiện toàn thành phố tập trung tại đây để tiêm chính, người dân thường không dám qua lại khu vực này. Chỉ cần ngồi tàu hoả một chuyến, hành khách dễ dàng chứng kiến các hồn ma sống 2 bên đường tàu lúi húi, đờ đẫn đã hoặc đang thoả mãn thiên đường nội tại của mình. Bờ sông bây giờ đã được kè đá, nhìn về phía bến Bính, chợ Sắt sừng sững đứng đó, một công trình xây lại chưa bao giờ được cắt băng khánh thành. Vốn là liên doanh với Tàu, sau khi xây được 50% hạng mục công trình, tình hình kinh doanh không được tốt, họ dừng lại. Vậy là một kiến trúc tròn đồ sộ 5 tầng, đường kính ngót 500m, với mặt cắt theo đường kính xù xì không tô trát, nham nhở và mãi sẽ là nửa hình tròn dang dở. Sự náo nhiệt của dân buôn cũng theo đó mà lụi tàn. Họ đổ ra bờ sông Tam Bạc, các khu phố Trạng Trình, Lý Thường Kiệt, Tôn Đản, Hoàng Ngân ... tạo thành các phố chợ trời. Phía bên kia cầu Quay xưa là dãy nhà lá, nhà bè này là nhà máy đóng tàu Sông Cấm - SongCam Ship Yard, ngày ngày xả nước thải công nghiệp ra sông.

P/s: Ngoài cầu Quay, Hải Phòng còn có cầu Cất (1930-1954), còn gọi là cầu Hạ Lý, với nhịp giữa được cất lên cao, tạo khoảng thông thoáng cho tàu bè qua lại, sau này cầu cũng bị hàn kín lại, không cất được nữa. Đến thời điểm này, thành phố Đà Nẵng đã có một chiếc cầu quay, bắc qua sông Hàn

Thứ Ba, ngày 07 tháng 12 năm 2010

___Những con chuột trong "Cánh Đồng Bất Tận"


    Rạp nhà nước nên giá vé mềm và không có số, thích ngồi đâu thì ngồi, sướng, nhưng những chỗ đẹp nhất thì không ngồi được vì ghế ... hỏng. Vậy đấy, có lẽ rất lâu rồi rạp không được duy tu bảo dưỡng, không chính xác, mà phải là không được dọn vệ sinh, rác nhiều, không khí trong rạp có mùi khó chịu, "Đừng, chuột đừng chạy ra ??? - tôi, bụng bảo dạ vậy". Phim chiếu rồi mà ánh sáng bên ngoài vẫn lọt vào từ cửa chính, bộ bản lề tự động đã hỏng từ lâu, không khép kín lại được. Chợt nghĩ, chỉ hơn năm, hồi đó rạp mới khánh thành, nằm trong hệ thống 1-cenema,(cùng với rạp dân chủ-Hà Nội- liên doanh với nước ngoài), cở sở vật chất khang trang hiện đại, cung cách phục vụ văn minh trong một quy trình khoa học khép kín. Bây giờ, nét xưa đó chỉ còn được giữ lại ở trần phòng chiều và màn ảnh, là nơi cao và xa quá, nơi những người quản lý mới, sở văn hoá Hải Phòng, không chạm tới,(hoặc chưa chạm tới) lên còn giữ lại được. Tất tật còn lại từ mặt tiền bị cắt thành ba bốn mảnh cho thuê làm cửa hàng bán giày, bán quần áo, bán đồ uống, đặt máy ATM, quầy bán vé biến dạng, các khung kính lồng poster treo tường cái cũ, cái vỡ và nội dung thì ngoài mấy đợt phim tuyên truyền thì rặt chẳng có gì thú vị.
    20h30 tôi vào rạp trước, để mặc cậu bạn đi cùng đang mải tán chuyện với cô bán vé. "Cánh đồng bất tận" bắt đầu với những ấn tượng tiếc nuối về sự xuống cấp của rạp. Không sao, phim hay thì cũng chẳng hề gì. Hơi bất ngờ vì phim không thực sự wide screen. "Sương" đang chạy đám người đánh ghen, nhịp phim bắt đầu nhanh và tiếp nối. Những tiếng cười vô duyên trước các cảnh "nóng" dần thưa thớt và im lặng. Chỉ còn tiếng phim và tiếng nhạc. Âm nhạc phim gần như thay thế âm thanh, nhạc phim không rõ vùng miền nhưng hiện đại và nhiều lúc nói thay những điều mà hình ảnh không làm được. Mà ở phim này thì hình ảnh rõ ràng là không làm được nhiều thứ, đúng như những gì mà các nhà phê bình sắc sảo và khó tính đã nói. Những Nguyễn Thanh Sơn, Hồ Trung Tú, Lê Hồng Lâm và Cậu Ấm thơ ngây rồi cả bọ Lập Quê Choa ... đã nói hết những hạn chế của phim, nhưng phải thừa nhận rằng, nếu không có những thiếu sót mà các vị kia đã chỉ ra thì với cốt chuyện sâu và nhân bản như vật thì có lẽ phim đã tranh giải "cành cọ vàng" rồi. Trong cái rủi, phim không đạt tầm kinh điển thế giới, thì phim có cái may khác, nó đả trở thành một mâm cơm bình dân ngon, nóng hổi. Cậu bạn lỗ mãng của tôi hồi nào còn cười khả ố trước mấy cảnh trần trụi thì nay đã đưa tay dụi mắt. Mấy "bình luận viên" bất đắc dĩ đã thôi buông lời lếu láo. Những trung cảnh (đặc tính của phim truyền hình-phục vụ khán giả màn ảnh nhỏ), cận cảnh với những hình người to, cảnh sắc rõ ràng, cử chỉ, vẻ mặt và không khí trong cảnh đó rất chân thật và ngột ngạt, và nó trực tiếp thâm nhập vào cảm xúc của người xem. Cái lợi của trung cảnh tĩnh là như vậy. Tiếp cận một cách trực diện, không xa gần quanh co đưa đẩy. Còn cách nào nhanh hơn cách này. Nhưng, nhược điểm của nó, có lẽ sẽ làm người ta quên nhanh. Vì cảm xúc không được xới sâu xuống dưới những tầng đáy của cảm xúc,,..,, mà cũng có mấy người có nhiều tầng cảm xúc !!!. Do vậy tuyệt đại đa số sẽ thấy phim rất hay, phim sẽ còn tiếp tục được chiếu nước 2 và nước 3, xuống các thành phố và thị trấn khác. Với những người quen xem ti vi nay được xem một cái ti vi khổng lồ, một sự làm quen, không gây sock. Sẽ đến với rất nhiều người sau nhiều năm không biết đến màn ảnh rộng.
    Oái! chuột, một bóng đen vụi chạy trên mặt bức tường thấp ngăn hai bên chẵn, lẻ. Tôi giật bắn mình, kêu lên kinh hãi. Cậu bạn tôi lại được dịp chửi thằng tôi làm "nhiễu" phim của nó. Nó đang thương đàn vịt đang bị các đồng chí kiểm duyệt chôn sống, chôn luôn nguồn sống của những mảnh đời trôi nổi. Và đến khi Nương bị mấy anh Cán bộ giả (mà giả hay thật cũng không quan trọng với họ, vì cứ nhìn thấy bóng cán bộ là dân đã sợ chết khiếp rồi) làm nhục, cả rạp như nghẹn lại. Rồi đến khi biết Nương có bầu, cậu bạn tôi gần như đã bị một cú đấm nhỏ vào thái dương. Cái đó thực sự là một bi kịch quá sức của những người bình thường, những người vẫn còn chịu ràng buộc với những mỗi quan hệ rất làng xã ở các ngõ, các phố xóm đô thành. Và hình ảnh ông bố lái đò đưa trẻ đi học thực sự là giải thoát cho khán giả, theo như lời đạo diễn Nguyễn Phan Quang Bình đã nói, tuy nhiên sự giải thoát đó là không nhiều. Anh Nguyễn Thanh Sơn có nói, phim là PhotoShop của truyện, tôi không hẳn đồng ý như vậy, phim khá độc lập với chuyện và dấu ấn của đạo diễn là tương đối rõ ràng. Dấu ấn của các diễn viên rất tốt, nhất là Nương và Điền. Hải Yến cũng khá chân thực. Tông màu u ám, bàng bạc có lẽ là cái gần nhất giữa phim và truyện. Một số người khác bảo những góc cạnh trong truyện đã được phim bo tròn lại, không hẳn như vậy, mấy thằng cướp giả danh cán bộ xã cho thấy ai mới làm dân sợ hơn, chỉ cần thấy bóng cán bộ là dân đã phát sốt phát rét rồi, rồi một hàng lò gạch như những nấm mồ khổng lồ, một cái máy xúc quen thuộc xúc đất chôn sống vịt.....Tôi không thích truyện này của Nguyễn Ngọc Tư vì cái giọng văn bàng bạc khô khan rời rạc. Phim ngược lại, ướt át hơn, tuy chưa đủ độ nhưng cũng làm tôi thích hơn truyện nhiều phần, những giọt nước mặt, cảnh hãm hiếp Nương hề sướt mướt và rẻ tiền. Phim không lấy nước mặt theo kiểu cải lương, đó là điều chắc chắn. Cái không được, chỉ là nó có nhiều chất "màn ảnh nhỏ - truyền hình" quá. Với tất tần tật những bài phê bình đã đọc, có lẽ chỉ cần xen kẽ những trung cảnh nặng nề liên tục có những phút giây viễn cảnh mây nước vô vọng, những bức tranh thuỷ mặc buồn hay những cánh đồng khô nẻ trải dài về phía chân trời, những hàng dài lò gạch với khói trắng chết người nghi ngút, những phút câm lặng của người cha bên thân thể con gái nát bầm, những cơn ác mộng khôn nguôi về người mẹ ... sẽ làm mâm cơm vốn dĩ nhiều thịt và rau kia sẽ có thêm bia, rượu. Và các nhà phê bình ĐIỆN ẢNH khó tính sẽ bớt bức xúc hơn.
----------------
P/S: Bức ảnh trên lấy trên mạng, và chắc chắn đã được "kích" màu, màu thực trong phim không tươi sáng và sâu như vậy.