Thứ Hai, ngày 09 tháng 1 năm 2012

__Ngót canh giờ "Giăng Lưới bắt chim"


    Bữa trước có tha về giăng lưới bắt chim mà chưa đọc, hôm nay, lại một chuyến về thủ đô, đi từ sáng sớm lên hành trang mang theo chỉ có Chiến tranh và hòa bình, Võ sĩ đạo, Giăng lưới và một gói xôi khúc. Chiến tranh thì ân oán còn dài, võ sĩ đạo thì nghe cũng có mùi binh đao, mình thì đang cúm, mà cũng chẳng phải thế, thấy cái bìa đẹp thì chọn đọc trước thôi. Sau chuyến đi, đọc chẳng thể hết được, nhưng nó là tiền đề để mình có thể đọc hết nhanh hơn, tiền đề đó là hơn 200 trang và một không gian chữ giống như "Chuyện tuổi 20", cái giọng điệu hơi tốt, hơi đểu, hơi trí thức, hơi nghiêm túc, hơi bụi bặm đó thật ra là cũng rất cuốn hút. Một tập tạp văn, tiểu luận, phê bình nói chung là tạp. Nguyễn Quang Lập gần đây sống khỏe bằng tạp văn, 2 tập mới nhất của ông rất đẹp, anh bảo vệ trung tuổi đi cùng mình, vừa đọc vừa cười rinh rích. Mình cũng cười nhưng không rinh rích, thực ra là cười mà buồn. Tản văn của NQL có thể đọc lâu được, đọc liền một mạch được, vui mà không mệt, có buồn nhưng nhà văn tiết chế được (có những mẩu chuyện rất xót xa), và sự tưng tửng của nhà văn đôi khi không thích hợp vì sự đối lập đó nó lộ liễu quá. Tạp văn của Nguyễn Huy Thiệp nhiều tính triết lý hơn, hay nói tới đạo, tới thiền, hay lôi ông tây này ông tàu nọ ra, may mà mình có nghe ít nhiều về mấy tay đó, không thì đọc cũng mệt và bị ngắt quãng lắm. Nhưng NHT viết thẳng, kể hay tuy rằng nhiều lúc thấy ngụy biện, thấy nước đôi, nhưng ông biết mình viết như thế và cũng đã rào trước đón sau, nhiều khi cũng nói đổng lên rằng "tôi như thế, tôi viết thế đấy" và tự ca ngợi ngầm bằng cách lôi mấy ông tây ra. Hẳn bạn đã nhận ra tập tạp văn này chứa nhiều cạm bẫy, tuy nhiên cạm bẫy lại thu hút người đọc, người ta sợ phim kinh dị nhưng người ta vẫn thích xem, thấy tai nạn thì ghê nhưng vòng trong vòng ngoài xúm đen xúm đỏ (không ít thằng hỏi tuổi, xem biển số về đanh đề). Bản tính con người ta là vậy, và dường như Nguyễn Huy Thiệp bắt được cái thóp của đại đa số đọc giả lên tựu trung lại những trang viết của Nguyễn Huy Thiệp có thể gọi là hay. Nhiều đoạn đọc thấy sướng ví như:
..." Phải thừa nhận rằng hầu như tất cả những ai làm công việc sáng tạo (viết văn, làm toán, xây dựng, làm chính trị...) đều chịu ơn thơ. Thơ giữ vai trò người mẹ lẩm cẩm, người mẹ lẫn lộn cho công việc sáng tạo. Nhưng "nước mắt chảy xuôi" - khi thành đạt, những kẻ thành danh đều ngượng nghịu khi phải thú nhận rằng mình để cho tình cảm chi phối mà ngâm ngợi..."
hay đoạn sau đây:
... "Trong việc thức tỉnh con người, văn chương buộc phải đụng chạm đến dục vọng. Lý do hết sức đơn giản: bạn đọc không phải ai cũng biết đạo, hiểu đạo, hành đạo. Chất thú, chất bản năng trong con người nhiều vô kể. Mỗi hiểm nguy của nhà văn là khi đối mặt với dục vọng, không khéo anh sẽ thất bại ngay từ "cú ra quân" đầu tiên. Phật Thích Ca là đàn ông, khi biết đạo của mình có các tín nữ tham gia, Ngài hiểu rằng nó sẽ mất đi 50% màu nhiệm, mất đi 50% thời gian tồn tại, kiểu như nếu tồn tại 6.000 năm thì thực tế chỉ còn 3000 năm thôi. Thật đúng là Phật. Ngài độ lương nhân từ lại vừa hào phóng. Có tín nữ tham gia mà đạo mất 50% màu nhiệm Ngài vẫn như không, mất 50% thời gian tồn tại mà Ngài vẫn chịu được "...
    Sự hành bút, đi từ của NHT quả là cao thủ. Phật giáo ra đời và lan rộng cách nay khoảng 3000 năm, ấy là các nhà nghiên cứu và khảo cổ bảo thế, còn đoạn văn trên trích từ bài Nhà văn và bốn trùm "mafia" viết cho tạp chí Sông Hương năm 1992. Sau bài này, Thiệp tuyên bó "rửa tay gác kiếm", không viết văn nữa mà chuyển sang kinh doanh nhà hàng (1992-1998). Mấy dòng chú thích này ở trang 71, mà sách thì dày những 350 trang. Nên tất nhiên là Thiệp vẫn viết văn, và khi tôi đọc đến trang thứ 203 thì thấy giọng điệu và cách viết vẫn phong độ không đổi... Xin lấy bốn câu thơ của nhà thơ Đồng Đức Bốn được Nguyễn Huy Thiệp rất tâm đắc phân tích trong tập sách này để kết thúc bài này của tôi.
    Đang trưa ăn mày vào chùa
    Sư ra cho một lá bùa rồi đi
    Lá bùa chẳng để làm gì
    Ăn mày nhét túi lại đi ăn mày.

    P/s: khi đọc bài thơ này, và nghe kiến giải của Nguyễn Huy Thiệp tự nhiên tôi liên tưởng đến tập tranh liên hoàn "chăn trâu".

Thứ Sáu, ngày 06 tháng 1 năm 2012

_Tình sử trong âm nhạc Việt Nam (Thúy Nga 103)

    Thúy Nga 103 Là một chương trình được làm hết sức nghiêm túc và công phu với một sự trân trọng đáng ngạc nhiên với người sáng tác mà ta khó mà thấy được ở các chương trình trong nước của cả tư nhân lẫn nhà nước. Vẫn với Nguyễn Ngọc Ngạn hiểu biết và hài hước. Vẫn những giọng ca quen thuộc với những ai thường theo dõi ca nhạc Hải ngoại. Trên sân khấu sang trọng và lộng lẫy, dưới ánh đèn lung linh là giọng hát truyền cảm của Ngọc Anh với ca khúc "Bài không tên cuối cùng". Tôi thích các DVD Thúy Nga có lẽ từ giọng hát Ngọc Anh rồi mới đến Nguyễn Ngọc Ngạn. Từ ca khúc đầu tiên cô xuất hiện ở đây, Thúy Nga 96 trong bài hát "Giết người trong mộng". Ở chương trình 103 này, cô hát một trong những bài hay nhất, một ca khúc của VŨ THÀNH AN.

Lần đầu hát ở Thúy Nga (Thúy Nga 96) của Ngọc Anh, "Giết người trong mộng" của Phạm Duy

Nồng nàn và mê đắm. Có những bài mà ta sẽ chỉ biết đến nó khi ta nghe được đúng người ca sĩ hát, còn không nó sẽ bị bỏ qua, những bài hát này và Ngọc Anh có lẽ đã may mắn gặp nhau.
"Nếu một mai em sẽ qua đời"- Thúy Nga 104.

Chủ Nhật, ngày 01 tháng 1 năm 2012

__Đầu năm tậu hàng Nhật, hàng Việt nam chất lượng cao và ...


    Sáng ngủ nướng tới tận ... 7h30. Xem qua cái mobil, có tới tận 9 cuộc gọi nhỡ và 1 tin nhắn. 9 cuộc gọi ngớ ngẩn, và 1 tin nhắn giá trị "ngày mai, nhà sách Tiền phong giảm giá sách 20% ". Nói thêm một chút về kẻ nhắn tin, đó là một tên mọt sách thật sự theo nghĩa đen. Kẻ gặm và phá hoại sách, hắn có một thói quen, cầm bất cứ quyển sách nào cũng bẻ bẻ trang giấy để tạo lên những tiếng kêu lách tách, vừa đọc vừa bẻ, hậu quả là khi hắn đọc được một trang thì trang còn lại nhàu như giấy báo bị vo, nhưng khi hắn định mua quyển nào thì hắn sẽ không bẻ quyển đó vì nó sẽ là quyển sách của hắn :).
    9 giờ hơn, tôi có mặt tại hiệu sách, không đông lắm, lượn đi lượn lại 2 vòng, số người đã tăng gần gấp đôi. Nhìn, ngắm chọn, nâng lên đặt xuống, rốt cuộc lại là người quen cũ từ nhật bản. Haruki Murakami, 3 quyển của ông này và một quyển của một ông khác, Võ Sĩ đạo, linh hồn của nhật bản quyển này có lời giới thiệu rất ngầu, chân dung tác giả của nó được in trên tờ 5000 yên. Nhưng tôi không nghĩ nó là một tác phẩm kiểu như "nhật ký trong tù", vì tiền giấy của Nhật bản cũng như các nước tư bản khác, mỗi mệnh giá in một người khác nhau, không nhất thiết là tổng thống. Ông này là Nitobe Inazo , một nhà văn hóa lớn của Nhật bản. Tôi chọn thêm 2 cuốn "hàng Việt Nam chất lượng cao" khác (phải đợi đến khi giảm giá mới giám khuân về.. hi hi). 2 tác phẩm truyện tranh của Văn Minh, Đảo hoang , Lá cờ thêu sáu chữ vàng . Được nhìn thấy tranh của Văn minh thật là vui, gần đây mới thấy ông trở lại vẽ truyện cho thiếu nhi, trước đó không lâu ông tái xuất với tập truyện Quận gió do Nhã Nam phát hành. Bấy nhiêu đó là đủ cho ngày giảm giá của nhà sách Tiền phong Hải phòng. Còn những mục tiêu kinh điểm đắt giá khác như Bác sĩ Zi Va Go, Anh em nhà Ka ra ma zov ... , hẹn gặp ở Đinh lễ, sách ở đó được giảm 45% quanh năm suốt tháng :). Số hàng Nhật này làm dày thêm áp lực phải đọc trong khi "Chiến tranh và hòa bình" thì đang vào giai đoạn hấp dẫn. Một cuộc chiến nhỏ xen vào giữa cuộc chiến tranh lớn, Đại chiến Hacker , quyển này được làm khá ẩu và dịch cũng "rất" bình thường. Sai chính tả ngay từ chữ trên bìa (M1k3y thì in thành M1lk3y) và tên gốc tiếng anh là Little brother , ý đồ câu khách hiện rõ ngay từ cái tên, nhưng được cái nó rất thời sự và cũng rất IT.
... hết hàng Nhật, hàng Việt Nam chất lượng cao, bây giờ là hàng Tàu chất lượng thấp, giá lại cao mới bực. Món hàng dỏm này là "Long Môn phi giáp" -90k/vé. Cái thương hiệu Từ khắc chỉ làm cho phim hấp dẫn được khoảng 20 phút đầu, còn sau đó là buồn ngủ. 30 phút đầu là phim của Từ khắc mà tôi từng biết, 30 phút giữa là Twister (1996)- Cơn lốc xoáy , còn những phút còn lại thì đúng là Ma thổi đèn hiện hình. Tức cười mà không cười nổi.Thêm vào đó thằng Megar còn cắp cúp rất vô lối, không chiếu 3d thì chớ mà còn cho khán giả nghe âm thanh mono luôn. Xem hết phim mà buồn ... đi giải. Chán đời hàng Tàu.
    P/S: "Long Môn phi giáp" lấy được chút điểm từ người xem nhờ có được Lý liên kiệt và Châu tấn, Lý đánh võ trong phim Từ Khắc bao giờ cũng rất hay, mềm mại, uyển chuyển, rất đẹp và điệu nghệ. Châu Tấn diễn khá tốt, giọng nói khàn của cô lại hợp với phim này mới lạ :). Nếu không quá tinh mắt thì kỹ những bối cảnh đồ họa cũng khá là giống thật. Có lẽ xem ở dạng 3d và âm thanh nổi thì phim sẽ hay hơn.